Tôi còn nhớ như in cái đêm năm 2002, cả xóm kéo nhau ra cái ti vi 21 inch nhà ông Tư đầu hẻm. Mấy chục người chen chúc, mồ hôi nhễ nhại, có người ngồi luôn trên yên xe máy nhìn vào. Ronaldo ghi bàn vào lưới Đức, cả xóm ào lên như vỡ chợ. Hàng xóm mắng ầm vì ồn, nhưng cũng không ai ngủ được. Bóng đá nó vậy — nó kéo người ta ra khỏi giường, ra khỏi nhà, ra ngoài cái khoảnh khắc bình thường của cuộc đời. Và bây giờ, cứ nghĩ đến World Cup 2026 sắp tới, cái cảm giác đó lại bắt đầu ngứa ngáy trong ngực rồi.

Lần này không nhỏ. 48 đội. Con số đó nghe qua tưởng chỉ là thêm vài trận, nhưng thực ra nó thay đổi hoàn toàn cái không khí của giải. FIFA chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội — nghĩa là nhiều đội hơn, nhiều bất ngờ hơn, và nhiều đêm thức hơn cho anh em Việt Nam chúng ta. Ba nước đồng chủ nhà Mỹ, Canada, Mexico trải dài trên một lục địa, múi giờ cũng vì vậy mà trở thành thứ chúng ta cần tính toán kỹ trước khi World Cup bắt đầu vào ngày 11 tháng 6 năm 2026.
Khung giờ – nỗi đau quen thuộc nhưng chưa bao giờ hết yêu
Thật lòng mà nói, World Cup ở châu Mỹ với người hâm mộ Việt Nam là cực hình có chọn lựa. Anh biết nó sẽ hành anh, nhưng anh vẫn chọn bị hành. Múi giờ Việt Nam (GMT+7) chênh lệch với Mỹ từ 10 đến 14 tiếng tùy sân. Các trận đấu tại Mỹ thường đá vào buổi chiều tối giờ địa phương — tức là khoảng 2 giờ sáng đến 5 giờ sáng giờ Việt Nam. Mà đó là giờ phổ biến nhất, chứ vòng bảng còn có những trận đá giờ trưa bên đó, tức là tầm 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng bên mình. Nghe có vẻ dễ thở hơn một chút, nhưng đến vòng knock-out, lịch sẽ dày hơn và giờ giấc sẽ loạn hơn.
Ngày khai mạc 11/6/2026, chung kết dự kiến 19/7/2026. Hơn một tháng trời. Với một người có tuổi như tôi, bác sĩ đã dặn ngủ đủ giấc, thì đây là khoảng thời gian “vi phạm lời khuyên y tế có hệ thống”. Nhưng thôi, mỗi bốn năm mới có một lần, cơ thể ráng chịu đi.
Lời khuyên thực tế cho anh em: chuẩn bị sẵn cà phê, nhưng đừng uống quá khuya nếu sáng còn đi làm. Những trận vòng bảng không phải trận nào cũng đáng thức đến 4 giờ sáng — hãy chọn lọc. Trận nào có Pháp, Brazil, Argentina, Anh, Tây Ban Nha hay Đức thì mới đáng đặt báo thức. Còn lại, xem lại highlight buổi sáng cũng không mất đi cảm xúc nhiều lắm.
Những cái tên khiến người ta bất giác ngồi thẳng lại
Mỗi kỳ World Cup đều có vài cái tên mà chỉ cần nghe thôi là cổ họng đã muốn hét. Năm 2026 này, câu hỏi lớn nhất vẫn là: Kylian Mbappé có đủ duyên để đưa Pháp đến ngôi vô địch không? Anh ấy đã 27 tuổi — độ chín của một cầu thủ đỉnh cao. Nếu không phải lần này, thì còn lần nào nữa? Tôi nhớ hồi Zidane năm 1998, cũng ở cái độ tuổi đó, ông ấy đã ghi hai bàn đầu lượt vào lưới Brazil. Đời người cầu thủ ngắn lắm. Mbappé thừa biết điều đó.
Rồi đến Vinicius Junior — người Brazil đang chơi thứ bóng đá khiến người xem nhớ lại Ronaldinho những năm đầu 2000. Lâu rồi Brazil chưa vô địch World Cup, từ năm 2002 đến giờ đã 24 năm. Cái đói vô địch của họ đang lớn dần. Và nếu họ vô địch lần này, thôi thì mấy anh em mình thức đến 5 giờ sáng xem chung kết cũng không tiếc gì.
Còn Argentina — đương kim vô địch. Messi nhiều khả năng sẽ không còn ở đó nữa. Nhưng cái tinh thần mà ông ấy để lại, cái cách đội tuyển Argentina biết cách thắng những trận không ai nghĩ họ thắng được — điều đó không mất đi cùng với một cầu thủ. Scaloni và thế hệ kế thừa sẽ là ẩn số thú vị nhất giải đấu này.
Anh em nào muốn theo dõi tỷ lệ và phân tích trước mỗi trận đấu thì có thể tham khảo trang soi kèo wc 2026 để nắm bức tranh chung trước khi trận bóng bắt đầu — đọc cho vui và có thêm góc nhìn chứ đừng để nó chi phối cảm xúc xem bóng của mình.
Cứ thức đi, nhưng thức đúng cách
Có một điều tôi học được sau bao nhiêu năm theo dõi World Cup: đừng thức tất cả các trận. Thức có chọn lựa mới là nghệ thuật. Vòng bảng 48 đội ngh

